cẩm lý tiểu hoàng hậu
Nguyễn Thị Cẩm Đan luôn gây ấn tượng với người đối diện bởi vẻ đẹp sắc sảo. (Nguồn: FB NV) Thông tin Profile tiểu sử, năm sinh, quê quán, chiều cao Nguyễn Thị Cẩm Đan. Tên thật: Nguyễn Thị Cẩm Đan. Năm sinh: 19-02-2002. Quê quán: Châu Đốc, An Giang. Chiều cao: 1m72
Nguồn: Cung Quảng Hằng. Trạng thái: Đang ra. Đánh giá: 8.4/10 từ 79 lượt. Cùng đọc truyện Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu của tác giả Cố Tranh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, He, ngọt sủng, cung đấu, nhẹ nhàng, sảng
Tác giả: Cố Tranh Nguồn: WikiDich Tình trạng: Đang tiến hành Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, He, ngọt sủng, cung đấu, nhẹ nhàng, sảng văn Số chương: 123 Editor chương 1 - …
Cẩm Lý tiểu hoàng hậu. Bạn chấm truyện được mấy điểm! Nàng sinh ra không rành thế sự, dù đã lớn nhưng tâm trí vẫn còn ngây thơ, Dương gia cũng vì thế mà bị cười nhạo. Nàng dần lớn lên nhưng vẫn non nớt như vậy, trở thành gái lỡ thì gả không ra, khiến làng trên
Đoàn sủng tiểu cẩm lý: Bạo quân cha dưỡng nhãi con . visibility 8928 star 0 0. Hán Việt: Đoàn sủng tiểu cẩm lí: Bạo quân đa đa dưỡng tể tể. Tác giả: Thính Phong Vãn Nhan Tiếu. Tình trạng: Chưa xác minh. Mới nhất: Chương 563 hợp lực phá giới. Thời gian đổi mới: 20-06-2022
Lý Tiểu Vệ Đích Phục Cừu. 1 năm ago by Sắc Lang Đô Thị. Tình trạng: Nguyên Bản (F) + Ngoại Thiên (C003) + Hậu Thiên (C002-2)
imabeces1982. Dương thị hốt hoảng đi ở trên đường, bên cạnh phụ nhân đâm đâm vai nàng, nói “Mới vừa rồi những lời này ngươi nghe thấy sao? Nếu Lý gia thật là tuyển cô nương đưa đi kinh thành cho người ta làm thiếp, không bằng ngươi đem yêu Nhi đưa đi! Những người nhà giàu tuyển thiếp, thông phòng, nhìn đẹp hay không , cái khác họ đều không nhìn... yêu Nhi tuổi tác cũng không nhỏ, tất nhiên phải gả đi. Gia đình đứng đắn không chịu cưới 1 đứa ngốc, nông phu cũng không can tâm tình nguyện lấy 1 người không đảm đương nổi việc nhà!”Dương thị cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, không nói một lời, chỉ nắm chặt tay đem gói thuốc trong tay siết chặt. Phụ nhân không ngừng cố gắng khuyên nhủ “Con trai nhà ngươi Thành Tử tuổi cũng không nhỏ, tương lai còn phải thành thân, hiện tại…… Lý gia ở chỗ chúng ta muốn mở 1 trường dạy học nói đúng hơn là không câu nệ đắt rẻ sang hèn, liền theo đọc sách…… Ngươi không động tâm? Thừa dịp cơ hội tốt! không bằng đem yêu Nhi đưa đi, đổi một số tiền, Thành Tử nhà ngươi có thể đi học, nói không chừng tương lai thành thân tiền cũng có!”
Dương yêu Nhi đã mặc y phục chỉnh chỉnh tề tề, còn có gì để xem?Nàng cùng Tiêu Dặc ngồi xuống bên cạnh bàn, trên bàn đã dọn sẵn đồ ăn sáng, cùng với thức ăn trong cung ngày trước không khác biệt mấy. Đây là nơi nào? Dương yêu Nhi mờ mịt nghĩ.“Hôm nay có thêm vài món mới, cô nương muốn nếm thử?” Lưu ma ma ở bên cạnh yêu Nhi rất đói, nhưng nàng chỉ niết niết ngón tay, chờ Tiêu Dặc động đũa Dặc liếc mắt nhìn nàng một cái, nhìn nàng ngo ngoe rục rịch, ngón tay quấy loạn. Tiêu Dặc trong lòng ngẩn ra, giống như trong bất tri bất giác, động tác nhỏ của nàng ngày càng trở nên nhiều hơn. không còn như lúc đầu mới gặp mặt, ngốc ngốc yên tĩnh, chỉ khi người ta chọc một chút, nàng mới động một Dặc cầm đũa trước, nói “Ăn đi.”Dương yêu Nhi điểm điểm cằm, cầm muỗng lên, bắt đầu ăn thịt viên Dặc khẩu vị không được tốt, chỉ tùy ý ăn một chút, liền buông đũa trong tay xuống. Dương yêu Nhi ngược lại vẫn vùi đầu ăn như cũ. Tiêu Dặc nhìn chằm chằm một đầu tóc của nàng, hỏi “Ở bên ngoài, có ai khi dễ ngươi?”Dương yêu Nhi suy nghĩ nửa ngày, ngơ ngác ngơ ngẩn không nói được cái tên thấy thịt viên trước mặt nàng cũng sắp lạnh, Tiêu Dặc nói “Ăn thịt viên của ngươi, một bên ăn một bên nói.”Dương yêu Nhi lại cúi đầu ăn là đang nhai thịt trong miệng làm sao có thể nói chuyện chứ? Huống chi muốn Dương yêu Nhi toàn tâm toàn ý, quả thực là một chuyện khó nhất trên đời này. Vì thế nàng chỉ chậm rãi nhai nuốt, lại không lên Dặc liền thay đổi vấn đề, lại hỏi nàng “Bên ngoài thú vị sao?”Cái này ngược lại có thể trả yêu Nhi nhai ba cái nuốt thịt viên xuống, lại lau nước sốt tràn ra bên môi, sau đó mới quy quy củ củ gật đầu, trả lời Tiêu Dặc, nói “Rất vui.”Tiêu Dặc gắt gao nhìn nàng, hắn ngoài miệng không có lại nói lời thừa thải, nhưng biểu tình trên mặt rõ ràng không đến khi Dương yêu Nhi ăn xong chén thịt viên kia, liếm liếm môi, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, Tiêu Dặc mới nói “Vậy nơi này cùng bên ngoài, nơi nào tốt hơn?”Dương yêu Nhi nhìn quanh bốn phía, nói lại như vẹt, lẩm bẩm lặp lại “Nơi này?”“Trong cung.” Tiêu Dặc yêu Nhi ngược lại nhanh chóng chỉ chỉ dưới chân “Nơi này.” Lần này không phải là lặp lại cùng nghi vấn nữa, mà là khẳng ma ma nhìn thấy lệ khí trên người Hoàng Thượng, cứ như vậy liền từng chút một giảm xuống.“Vậy nơi này, có cái gì tốt?” Tiêu Dặc lại nhìn chằm chằm mặt Dương yêu Nhi, tỉ mỉ quan sát biểu tình của nàng, một chút nhỏ cũng không bỏ yêu Nhi duỗi cánh tay, muốn gắp hoành thánh cua có tạo hình độc đáo, được chế biến thơm ngát ở xa, nhưng làm sao cũng với không tới. Nàng đành phải tạm thời từ bỏ, sau đó trả lời vấn đề của Tiêu Dặc, nàng nói “Đều tốt.”Bản thân một bên nói, còn một bên gật đầu. Như là tự mình tán thành lời của chính lẽ ngay cả chính bản thân Tiêu Dặc cũng không biết, mặt mày của hắn có một chút hòa vươn tay, nhẹ nhàng gắp một cái hoành thánh cua, để vào cái đĩa bạch ngọc trước mặt Dương yêu Nhi, nói “Trong cung một chút thú vị cũng không có, chỉ có người ngấm ngầm mưu tính không bao giờ hết. Chỗ nào có người và việc thú vị như bên ngoài, thẳng gọi người xem hoa mắt.”“Có phải hay không?” hắn bộ tâm trí của Dương yêu Nhi đều bị miếng hoành thánh cua kia câu đi rồi, trong đầu càng thêm nhớ lúc ăn hai con cua ở Văn Xương liếm môi dưới, cũng không trả nàng thật lâu không đáp, Tiêu Dặc cũng không hỏi lại, chỉ nhìn nàng nhai kỹ nuốt chậm miếng hoành thánh cua kia. Nàng ăn đến vô cùng chuyên chú, một ngụm một ngụm, hàm răng chầm chậm cắn, gần như ngay cả động tác ăn cơm cũng trở thành một bức phong cảnh Dặc bỗng dưng lại có chút thèm liền chỉ vào thức ăn trước mặt, sai người bưng xuống hâm phân phó xong, Dương yêu Nhi đã ăn xong miếng hoành thánh cua kia, nàng còn ngẩng đầu nhìn chằm chằm đến khi Tiêu Dặc cũng lấy một miếng hoành thánh cua tới nếm, Dương yêu Nhi mới lại cúi đầu tiếp tục giống một đứa được đồ ngon, liền hi vọng đồng bạn cũng ăn một miếng, cũng thích ăn giống như nàng mới khi dùng xong bữa sáng, mặt trời đã lên cung nhân lần lượt bưng đồ ăn xuống, Tiêu Dặc nói “đi chơi đi.” Khuôn mặt hắn tuy rằng vẫn lạnh lẽo như cũ, nhưng so với vừa rồi, đã có thể xem là tươi ma ma đáp, nhẹ nhàng cầm cổ tay Dương yêu Nhi,kéo nàng từ trên chỗ ngồi đứng dậy, nói “cô nương cần ngủ trưa không?”Dương yêu Nhi lắc Dặc liền sai người mang giấy bút tới, hỏi “Ngươi ở ngoài cung có viết chữ?”Dương yêu Nhi lần đầu tiên biết chột dạ là cảm giác là viết, chỉ là vẫn như cũ viết không nhớ tới người khác luôn nói nàng là đứa nhỏ ngốc, có lẽ là ngốc thật. Bản thân Dương yêu Nhi nghĩ Dặc không biết trong lòng nàng đang suy nghĩ cái gì, chỉ sai người trải giấy, mài yêu Nhi cũng không biết cự tuyệt là gì, tất nhiên là ngoan ngoãn đi tới trước bàn, đề nét bút, à không, viết chữ. Ánh mắt của Tiêu Dặc lúc đầu còn đặt ở trên giấy Tuyên Thành kia, nhìn chằm chằm ngòi bút của nàng, lúc sau bất tri bất giác, liền theo ngòi bút kia, nhìn về phía tay của nàng, lại từ bàn tay nắm chặt của nàng, hướng lên trên, nhìn thẳng cổ của nàng……Tiếp sau đó là cằm, lỗ tai nàng có vẻ mượt mà, mặt trên không có lỗ tai, tự nhiên cũng không có đeo khuyên Dặc nhìn chằm chằm một lát, bất tri bất giác lại sinh một tia buồn này, hắn nghe Dương yêu Nhi nói “…… Được rồi.” Hai chữ như vậy, từ miệng nàng nói ra có cảm giác tương đối mềm tư của Tiêu Dặc bị kéo về, buồn ngủ cũng hoàn toàn tiêu đứng dậy đi ra phía trước, nhìn nhìn ở bên trên giấy Tuyên thấy phía trên các chữ lớn lớn bé bé, xiêu xiêu vẹo vẹo, chen lại như là đang luyện bảng chữ mẫu, rõ ràng là cùng một chữ, lại bị nàng viết thành những hình dạng bất Dặc quay đầu đi Dương yêu yêu Nhi đang cúi đầu, dùng tay trái lau đi nét mực trên ngón tay phải, động tác vụng về lại buồn Dặc kéo tay nàng qua “Lấy khăn tới.”“Dạ.” Tiểu cung nữ vội đưa một cái khăn Dặc tay phải tiếp nhận khăn, ấn trên mu bàn tay của Dương yêu Nhi, xoa xoa cho nàng, tính cả một cái tay khác của nàng cũng cùng lau khô một thể, sau đó mới đem khăn ném lại cho cung đó ánh mắt hắn đảo qua mặt giấy Tuyên Thành bị tràn ngập kia, nói “Ngược lại cũng có chút tiến bộ.”Dương yêu Nhi ngơ ngác nhìn hắn, đại khái là không nghe ra ý khích lệ của Dặc không có ở lâu, hắn cũng không có lại hỏi Dương yêu Nhi, ai khi dễ ngươi, bên ngoài chơi vui sao, ngươi còn muốn đi chơi đi ra ngoài, các cung nhân cũng liền theo hắn rời yêu Nhi nhỏ giọng đánh ngáp một nhìn bút mực trên bàn, đang muốn duỗi tay tẩy bút. Động tác này, lúc trước Hoàng Thượng đã dạy cho ma ma lại vội vàng nắm tay nàng lại, nói “Hoàng Thượng mới vừa lau khô cho cô nương, làm sao có thể để cô nương tới tẩy bút? Để cho thuộc hạ làm là được.”Dương yêu Nhi nghe lại ngáp một ma ma liền lại hỏi nàng “cô nương muốn ngủ trưa một lát không?”Dương yêu Nhi ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, thái dương treo ở trên cao, ánh nắng chói mắt, Dương yêu Nhi che miệng lại ngáp, lúc này mới gật thế Lưu ma ma liền hầu hạ nàng, ở trên giường nhỏ ngủ, trong ngực ôm một cái gối đầu, đắp chăn, cứ như vậy liền mê man ngủ đến khi Dương yêu Nhi tỉnh lại, nàng chớp chớp mắt, mờ mịt nhìn chằm chằm lại trở lại rồi?Dương yêu Nhi từ trên giường ngồi bên ngoài tựa hồ trông giữ rất lâu, vừa nghe thấy động tĩnh của nàng, liền lập tức vén màn lên.“cô nương tỉnh rồi, dậy súc miệng, ở bên ngoài đi dạo hai vòng nhỏ, bằng không ngủ lâu vậy, sẽ bị choáng váng đầu.” Là Lưu ma ma nói yêu Nhi được nàng đỡ đứng dậy, đổi tốt y phục, Lưu ma ma liền cứ như vậy bồi nàng ở trong sân đi Dương trạch dạo qua một vòng nhỏ, Dương yêu Nhi mới mơ hồ cảm thấy, người đi theo bên người lúc trước, đều thay đổi, đổi thành gương mặt xa lạ. Người mới không có nói chuyện với nàng, nhưng một đám nhìn bộ dáng đều rất lợi hại ……Lưu ma ma vẫn giống như lúc trước, không có gì bao lâu, quản gia tới báo, nói cô nương Lý gia biết là, trong miệng hắn nói chính là Lý Hương Điệp cùng Lý Ninh Yến, nhưng sắc mặt của Lưu ma ma vẫn âm yêu Nhi đang cảm thấy không thú vị, liền nhìn thẳng hướng cửa bao lâu, hai người kia được dẫn vào mặt của hai cô nương đều mang tươi cười, giống như đã trải qua chuyện gì cực kì thú nàng liếc nhau, đi đến trước mặt Dương yêu Nhi, nói “cô nương hôm nay ra cửa chơi không?”Dương yêu Nhi không nói người nói “không ra khỏi cửa cũng tốt, canh giờ cũng không còn sớm, ra cửa cũng chơi không được bao lâu.”Các nàng bồi Dương yêu Nhi vào phòng khách, ngồi xuống bên bàn nữ mang điểm tâm trà nóng Hương Điệp cười nói “nói một cái chuyện cười cho cô nương nghe.”Dương yêu Nhi cũng không lên tiếng, Lý Hương Điệp cũng mặc kệ, nàng lại nói “Ta nghe nói lúc trước cô nương được mời, đến yến tiệc của Lý Nguyên kia, trong bữa yến vị hôn phu Liễu Khai Hoành của nàng ta đại náo có phải không? Hôm nay, cánh tay Liễu Khai Hoành đã gãy, không phải ở chỗ này……” Lý Hương Điệp chỉ chỉ vị trí khuỷu tay của xong, tay nàng dời xuống, vuốt ve xương cánh tay nói “Là từ chỗ này…… Chỗ này bị người đánh gãy.”“hắn lúc trước không phải là người đọc sách sao? Tuy là nói không có công danh. Nhưng chuyện sau này, ai có thể nói chính xác chứ? hiện tại như vậy…… Mời đại phu tới xem, cũng chữa không tốt. Ngày sau đừng nói cầm bút, có thể nhúc nhích hay không, còn là một chuyện khác.”Dương yêu Nhi ngây thơ mờ mịt Ninh Yến nói “hiện giờ bên ngoài đang phỏng đoán, đây là do Tiêu Quang Hòa đánh gãy, hay là do người của Lý gia đánh gãy. Chẳng qua bất luận là do ai ra tay, thúc thúc của Liễu Khai Hoành kia, chính là đến ngoài cửa Lý gia nháo, ồn ào nói là Lý gia, không, là Đông Lăng Lý gia, không phải nhà chúng ta. nói nhà bọn họ không nói tình nghĩa, hành sự tàn nhẫn độc ác, không muốn tiến hành hôn sự thì thôi, còn muốn ra tay tàn nhẫn giết người Liễu gia, may mắn có người đến tương trợ, chỉ mới chặt đứt cánh tay……”“Thúc thúc của Liễu Khai Hoành nói, hiện giờ chính là cho dù có phải bỏ mạng, cũng muốn Lý gia thực hiện hôn ước.”Lý Hương Điệp khẽ cười một tiếng “Cái này trái lại chỗ nào giống kết thân, rõ ràng là kết thù. Cũng không biết mười mấy năm trước, Lý gia có từng nghĩ tới sẽ có một ngày như hôm nay.”Dương yêu Nhi đánh ngáp, trong đầu choáng phải hay không ngủ tiếp một giấc rồi dậy, mở mắt ra sẽ lại nhìn thấy hoành thánh cua?Tác giả nói ra suy nghĩ của mìnhMấy vẫn đề của tiểu hoàng đế đều đào mà yêu Nhi lại miễn dịch tất cả.
Tiêu Chính Đình không thể không tiến cung lần hắn đuổi tới Vĩnh An Cung thì Thái Hậu đang nổi giận đập chén sứ trong tay, chén sứ màu đỏ tốt đẹp bay đi đụng vào góc bàn, mảnh sứ vỡ vụn bắn ngược lại làm ngón tay nàng bị đau đến thét lên, Vĩnh An Cung trong lúc nhất thời trở nên càng thêm hỗn Chính Đình không dấu vết nhíu hạ mi, nhưng chờ khi bước vào cửa, nét mặt hắn lại trở nên dịu dàng, nếu nhìn kỹ, còn có thể phát hiện lẫn trong đó có một chút lo lắng.“Mẫu hậu.” Tiêu Chính Đình bước nhanh tới, hành lễ một cái thật Hậu ngồi ở trên ghế, cũng không thèm nhìn tới hắn, chỉ trong mắt đầy tức giận mà nhìn chằm chằm cung nữ trước mặt. Cung nữ kia quỳ gối bên chân Thái Hậu, đang run rẩy cho thoa dược lên miệng vết thương của Thái Chính Đình cũng kiên nhẫn, lại gọi một tiếng “Mẫu hậu.”Thái Hậu lúc này mới âm thanh lạnh lùng nói “Việt Vương tới làm cái gì?”Thái Hậu đã quen luôn thuận buồm xuôi gió từ lâu, sớm đã quên mất lần bị ấm ức trước kia là khi nào. Chuyện phát sinh gần đây, cố tình cứ một kiện lại một kiện đều không hợp ý nàng. Để nàng lùi mộtbước cũng tạm được, để nàng lùi hai bước ba bước, nàng liền không nhịn được nữa. Tiêu Chính Đình mở miệng, chắc lại muốn khuyên nàng…… không nghe cũng được!Tiêu Chính Đình lại tiến lên vài bước, nhìn chằm chằm bàn tay bị thương của Thái Hậu một lát, nói “Mẫu hậu tức giận, như thế nào lại dày vò chính mình? Nhi thần gần đây vừa vặn được một hộp thuốc mỡ, mua từ nước láng giềng, bôi vào chỗ đau, đợi sau khi hồi phục cũng không lưu lại vết sẹo.” Tiêu Chính Đình thở dài, nói “Đợi sau khi hồi phủ, nhi thần liền sai người đưa vào trong cung.”Thấy Tiêu Chính Đình không có nhắc tới chuyện bàn luận trong triều,Thái Hậu lúc này mới cảm thấy bực bội trong ngực tiêu đi một ít. Nàng chuyển mắt nhìn nhìn Tiêu Chính Đình, thấy đáy mắt hắn hàm chứa tia lo lắng, không giống giả vờ, khấu khí kia của Thái Hậu mới hoàn toàn tiêu tán sao còn có Tiêu Chính Đình cùng nàng đứng chung một chỗ. Nàng lại nắm giữa quyền lực cùng địa vị của hắn, dù thế nào đi nữa, hắn cũng đều sẽ không phản bội mặt Thái Hậu cuối cùng cũng thấy được chút ôn hòa, nàng nói “Việt Vương có tâm.”“Đây vốn là bổn phận của nhi thần.” Tiêu Chính Đình khom người nói, cũng không tranh Hậu vẫy tay cho lui cung nữ trước mặt, gọi Tiêu Chính Đình đến trước mặt, trước oán hận phát tiết một hồi, đem đám đại thần kia mắng một lần từ đầu đến chân.“Cũng không phải thứ tốt đẹp gì! Lúc này lại dám tụ một chỗ muốn giáo huấn ai gia…… Muốn ở trước mặt tiểu hoàng đế lấy lòng sao? Cũng thật không nhớ trước kia đã làm những gì?” Nàng mắng các đại thần xong, tiếp theo lại mắng cái nữ nhân đưa đi Dưỡng Tâm Điện kia “Quả nhiên là nha đầu ở hương dã, hành vi thô tục, mặt xấu tâm ác! Vậy mà dám đưa tới phiền toái lớn như vậy cho ai gia, ngược lại để tội của đồ cẩu này đều tính ở trên đầu ai gia!”Tiêu Chính Đình giọng điệu bình tĩnh nói “Việc này cũng không phải là lỗi của mẫu hậu, mặc kệ nha đầu kia rốt cuộc là thông minh hay vụng về, nói cho cùng vẫn làm người chán ghét, nếu có người muốn mượn đề tài, cuối cùng có lẽ cái kết quả cũng như vậy.”Thái Hậu ấn đường nhăn chặt, hỏi “Ai gia này liền sai người đến đem nha đầu kia về……” nói tới đây, Thái Hậu gắt gao cắn chặt răng “Thứ không có bản lĩnh! Chết đã là tiện nghi cho nàng!”Tiêu Chính Đình nói “Cần có một cái lý do.”Thái Hậu nhíu mày nói “Còn muốn cái gì lý do? Liền lấy tội danh mạo phạm Hoàng Thượng, liền có thể xử tử. một cái nha đầu ở thôn quê, chẳng lẽ còn có người vì nàng kêu oan sao?”“Kia mẫu hậu cũng phải hướng tổ tông thỉnh tội.”Thái Hậu nhướng mày, bất mãn nói “Ai gia thỉnh tội gì? Ngươi không phải cũng đã nói, này cũng khôngphải là ai gia sai lầm, bất quá là có kẻ dụng tâm kín đáo, cố tình lợi dụng việc này tới để chỉ trích ai gia sao?”“Đây chính là cái thiệt thòi, ngài phải nhận.” Tiêu Chính Đình nói tới đây, lại chuyển, nói “Bằng không, phải đổi lý do.”“Đổi thành cái gì?”“Đem nàng truyền tới Vĩnh An Cung, lấy nàng cử chỉ thô bỉ, ác hình ác trạng, lý do không tôn trọng Thái Hậu, đem đi xử tử.”Thái Hậu tuy rằng đối với thế cục trong triều không rõ ràng, lại vì trong tay nắm quyền lực quản lý hậu cung mà tự phụ, nhưng trải qua Tiêu Chính Đình nhắc nhở như vậy, nàng cũng hiểu được điểm khác biệt giữa hai lý do mạo phạm Hoàng Thượng, đó là đem mạng người tính ở trên đầu tiểu hoàng đế. không chỉ không thể giải quyết phiền toái, ngược lại còn dẫn tới oán giận cùng trách móc. Tới trong miệng của những đại thần đó, có lẽ còn muốn nói là nàng nóng lòng phủi sạch quan hệ nếu đổi thành người bị mạo phạm là nàng mà bị xử tử, đó là đem mạng người tính ở trên người mình, chỉ cần xử lý sạch sẽ quyết đoán một chút. Người khác ngược lại cũng không thể cười được nữa. Các đại thần cũng không thể lại trắng trợn tuyên cáo, nói một cái nha đầu mạo phạm hoàng quyền, đem thể diện của Hoàng Thượng đạp xuống dưới…… Chỉ có thể như vậy để yên ổn mà qua Hậu cũng không sợ cõng một cái mạng người. Nghĩ tới nghĩ lui cái biện pháp này đối với nàng tuyệt đối không gây trở Hậu thế này mới rốt cục mỉm cười, nàng nhìn Tiêu Chính Đình, thấp giọng nói “Việt Vương thật sựlà người tri kỷ nhất trong cung, cũng đích xác là quân sư của ai gia.”Tiêu Chính Đình vội cười lên, nói “Nhi thần đã nói qua, đây là bổn phận của nhi thần, nhi thần còn cảm thấy đối với mẫu hậu quan hệ chưa đủ tốt đâu.”nói một phen xuống dưới, Thái Hậu phiền lòng đã giải mặt mày hớn đến khi Tiêu Chính Đình rời đi, Thái Hậu tự nhiên lại thưởng hắn không ít đồ bóng lưng Tiêu Chính Đình, Thái Hậu còn nói một câu “Nhà mẹ đẻ ai gia …… Thế nhưng so ra còn thua kém một cái Việt Vương. Xảy ra chuyện, chỉ biết khuyên ai gia thu liễm, chịu đựng, hành sự theo quy củ! Ngoài ra, cũng không tìm được cái biện pháp khác…… Vậy thì có tác dụng gì chứ?”Đại cung nữ một bên cười cười, phụ họa khen ngợi “Cũng không phải nhà mẹ đẻ nương nương khôngtốt, chỉ là Việt Vương điện hạ quá mức xuất sắc, có hắn quan tâm nương nương, vì nương nương ra chủ ý, cái khác tự nhiên đều chỉ có thể đứng một bên.”Thái Hậu nghe vậy, trong lòng càng cảm thấy cao cung nữ nói một phen, lại khen Việt Vương, lại nịnh hót cái tiểu cung nữ cũng bắt chước nói “Đúng nha nương nương, Việt Vương thông minh, tuổi trẻ tài cao, so với người bên cạnh mạnh hơn nhiều. Người như vậy, đối với nương nương vô cùng quan tâm, nương nương nên cao hứng mới phải, hà tất vì lũ tiểu nhân đó mà sinh khí.”“Đúng vậy, Việt Vương tư thế oai hùng, trong cung ngoài cung không ít người hâm mộ ghen ghét đâu……”Tươi cười trên mặt Thái Hậu đột nhiên thu lại, nàng quay đầu nhìn chằm chằm mấy cái cung nữ kia quét một vòng, hỏi “Các ngươi cũng cảm thấy Việt Vương tốt?”Mấy cái cung nữ trong lòng thấp thỏm, không đoán được ý tứ của Thái Hậu, nhưng vẫn cẩn thật gật đầu, nói “Việt Vương đúng là thực tốt……”Thái Hậu sắc mặt trầm xuống, bóp lấy bộ giáp dài trên tay, cười lạnh nói “Các ngươi tuổi còn nhỏ, chẳng lẽ xuân tâm nhộn nhạo, muốn trèo lên người Việt Vương?”Mấy cái tiểu cung nữ giờ mới biết tự mình nói sai, vội vàng quỳ xuống đất xin tha, miệng hô “Nô tỳ không dám……”“Nô tỳ thân phận ti tiện, sao dám tơ tưởng đến Việt Vương điện hạ……”“Thái Hậu nương nương tha mạng……”Thái Hậu giễu cợt nói “Thu hồi những cái tâm tư đó của các ngươi, chớ có mơ mộng thấy người sang bắt quàng làm họ!”“Nếu lại để ai gia nghe thấy những lời này……” Thái Hậu lạnh lùng cong môi, nói “Liền đem các ngươi đày đi ban thưởng cho những cái thái giám đó đi!”Các cung nữ sắc mặt trắng bệch, nơm nớp lo sợ, đồng thanh nói “không dám, nô tỳ cũng không dám nữa.”Thái Hậu lúc này mới thoải đối với loại cảm giác khống chế tính mạng cùng địa vị người khác này, rất là mê muội. Chỉ cần Tiêu Chính Đình cùng nàng đứng chung một chỗ, nàng sẽ không sợ những người đó ngáng chân……Lại nói bên này Tiêu Chính Đình rời khỏi Vĩnh An Cung, đợi đến khi đi thật xa, hắn đột nhiên dừng lại, hướng tới phương hướng Dưỡng Tâm Điện đi qua, nói “đã vào cung, vẫn là nên thỉnh an Hoàng Thượng.”Gã sai vặt gật đầu “Điện hạ nói phải.”Dứt lời, hai người liền hướng Dưỡng Tâm Điện đi thấy càng đi càng gần, Tiêu Chính Đình lại lần nữa dừng bước, hắn hướng đường tắt nhìn mộtcái,trống không, đừng nói là người, ngay cả cái bóng cũng không phất như lần sơ kiến trước, bất quá là hắn nhất thời ảo giác đến đây, chính Tiêu Chính Đình cũng không nhịn được bật lẽ chính mình thực đã nhìn thấy thấy tiên nữ?“Điện hạ?” Gã sai vặt thấy hắn bất động, không khỏi nghi hoặc lên tiếng.“không có việc gì, đi thôi.”Hai người một đường đi đến Dưỡng Tâm Thượng thân thể ốm yếu, dưỡng ở tẩm cung Hàm Xuân Thất sau Dưỡng Tâm Điện, sau khi Tiêu Chính Đình cầu kiến, liền được thái giám trực tiếp dẫn tới Hàm Xuân bước vào cửa, Tiêu Chính Đình liền thấy hai nữ tử ăn mặc hoàn toàn khác với các cung nữ. Hai nữ tử này, một người ngũ quan lớn lên ôn nhu hào phóng, một người ngũ quan lớn lên mềm mại nũng nịu, có vài phần ngựa gầy Dương Châu thái độ. Tiêu Chính Đình trong lòng sáng tỏ, hai nữ nhân kia hẳn là do Thái Hậu sau này đưa cuộc vẫn là xuất thân hương dã, hai người này đột ngột trông thấy hắn, dưới hốt hoảng, ngay cả hành lễ cũng sai, càng không nói đến sau khi ngẩng đầu, trên mặt còn phiếm hồng, thế nhưng có vẻ thẹn thùng. Tiêu Chính Đình nhìn đến trong lòng buồn cười, nhanh chóng thu hồi ánh mắt, bước vào trong Thảo thấp giọng hỏi cung nữ “Đó là ai?”“Việt Vương điện hạ.”Nguyên lai là một Vương gia. Phương Thảo vỗ vỗ ngực, thầm nghĩ, quý nhân trong khinh thành thật là một cái lớn lên so một cái đẹp hơn, khí thế cũng lợi hại. Tìm kiếm khắp bên trong Dân Trạch huyện, cũng tìm không ra nhân vật như vậy tới……Nàng cùng Nhụy Nhi tới nơi này, thật là phúc phận đời trước tu được! Phương Thảo hưng phấn Chính Đình vào trong nhà, một cổ dược vị trước xông vào Xuân Thất này, cùng với lần trước hắn tới không có gì khác biệt, cũng không có bởi vì một quẻ của Khâm Thiên Giám mà có điều thay đổi. Cửa sổ trong phòng đóng chặt, rèm trướng rũ xuống, giống như bị bao phủ dưới một cái bóng. Chỉ cần bước vào, liền làm người cảm thấy bị đè nén, tối tăm, cùng với ngột ngạt nặng nề không nói nên lời.“Thần gặp qua Hoàng Thượng.” Tiêu Chính Đình đứng trước giường, hành đại âm Tiêu Dặc khàn khàn u ám truyền ra từ sau màn trướng “…… Đứng lên đi.”Tiêu Chính Đình đứng thẳng thân mình, giọng nói không nóng không lạnh hỏi Tiêu Dặc thân thể như thế nào “Còn thỉnh Hoàng Thượng bảo trọng long thể, thần vài ngày trước đóđi du ngoạn nước láng giềng, nghe nói câu lệ nổi danh y, nếu có cơ hội, ngày khác thần định mang vị danh y kia mời đến kinh thành……”Tiêu Chính Đình nói đến một nửa, đột nhiên dừng vì hắn phát hiện các bảo vật trong phòng, thế nhưng thả một đốm hồng bình cổ cao, trong bình cắm mấy cành hoa dài ngắn không đồng nhất, toàn thân màu trắng, không có cắt tỉa, nhưng chìm trong mộtmảnh đen tối, cũng đã đủ chói mắt, cũng đủ mỹ lệ động lòng người. Giống như ánh ban mai bình minh buổi sáng phá vỡ tối tăm…… hiện ra vẻ không hợp với cảnh vật chung quanh, nhưng lại mạc danh phù hợp, làm gian nhà thêm một một chút màu sắc làm lòng người vui Chính Đình thậm chí cảm thấy chính mình có thể ngửi thấy hương hoa thơm ngát kia, ước chừng còn mang theo mùi vị của sương Thượng khi nào lại có nhã hứng như vậy?Tiêu Dặc bệnh tật quấn thân nhiều năm, áp lực thời gian dài, tính cách sớm đã bị mài dũa, trở nên tối tăm táo bạo, tính tình hay thay vậy người, nào có hứng thú yêu thích cái gì hoa cỏ?Phải là nhìn vạn vật trên đời này đều cảm thấy đáng ghê tởm chán ghét mới đúng!Tác giả có lời muốn nói Hoa của yêu Nhi, là màu sắc duy nhất trong Hàm Xuân Chính Đình cũng là cái người thông Hôm nay không có thêm càng, nhưng ta vẫn hy vọng các ngươi có thể khen khen ta.
cẩm lý tiểu hoàng hậu